Sự thật về bệnh ung thư và đột quỵ trên thế giới

Khi tôi viết cuốn sách đầu tiên, Chấm dứt Bệnh tật (The End of Illness), mục đích của tôi rất đơn giản: chia sẻ những gì tôi học được từ một cuộc chiến gian khổ chống chọi với căn bệnh ung thư.

Bệnh ung thư nguy hiểm thế nào?

Trong khi tỉ lệ tử vong do bệnh ung thư không thay đổi là bao trong 10 năm qua thì sự tiến bộ trong việc điều trị những căn bệnh khác lại dựa trên những khám phá đơn lẻ mà từ đó cho phép chúng ta có thể chữa trị hoặc nhổ tận gốc chúng. Ví dụ, việc sử dụng các chất ức chế để ngăn ngừa bệnh | tim mạch và đột quỵ, các loại kháng sinh trị các bệnh hay lấy do vi khuẩn gây ra, các thuốc diệt vi rút và vắc-xin để giải quyết và bảo vệ khỏi các loại vi rút đặc biệt. Đồng thời việc ngày càng nâng cao ý thức về những nguy cơ từ các yếu tố hành vi chẳng hạn như hút thuốc và chế độ ăn uống kiêng khem hoặc ăn quá nhiều. Ngoại trừ những sự cải thiện này, tại saochúng ta không dốc sức vào việc điều trị và chữa lành những bệnh thoái hóa mãn tính mà người ta thường không thể đổ lỗi cho riêng một thủ phạm nào hết? Trong nhiều thập niên qua, chúng ta từng cố gắng thu gọn sự hiểu biết của mình về cơ thể và những căn bệnh tiềm năng của nó vào một nguyên nhân có giới hạn, hoặc là do sự đột biến, do một con vi trùng, hoặc là do thiếu một chất, hoặc một lượng gì đó chẳng hạn như số lượng tế bào bạch huyết, mức glucose, hoặc là do một giá trị lượng chất triglyceride).

Nhưng điều này khác xa với quan điểm cho rằng chúng ta có thể không chỉ thay đổi được cách chăm sóc cơ thể của mình mà còn là cách chúng ta tạo ra hàng loạt các phương pháp điều trị kế tiếp và trong một số trường hợp là chữa lành bệnh trong tương lại nữa. Tôi không biết sức khỏe thực sự nghĩa là gì. Chắc chắn là chúng ta có thể cố gắng đo lường sức khỏe theo nhiều cách – ví dụ như cân nặng, lượng cholesterol, đường máu, lượng tế bào máu, ngoại hình cũng như giấc ngủ của chúng ta. Tuy nhiên, những điều trên không cho tôi cái nhìn bao quát về sức khỏe của bạn cũng như bạn còn lại bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng nữa để sống. Điều này đã và đang khuyến khích tối thúc đẩy mọi người bắt đầu xem sức khỏe của họ là một mạng lưới phức tạp gồm những qui trình không thể lý giải qua việc quan sát kỹ bất cứ con đường hay điểm tập trung nào. Trong nhiều trường hợp, sẽ chẳng có ích gì khi cứ cố gắng tìm hiểu một bệnh nào đó, chúng ta chỉ cần kiểm soát nó, tương tự như một chuyên viên kiểm soát không lưu quản lý máy bay mà không cần phải biết cách lái máy bay. Quan điểm hoàn toàn khác về sức khỏe này có thể mở lối cho những giải pháp tương lai và thậm chí nhiều cách chữa lành bệnh hơn nữa.

Tuy nhiên, tôi không nghĩ tôi đã hoàn toàn nắm bắt được mọi khía cạnh gai góc xoay quanh chủ đề sức khỏe trước khi tôi bắt đầu thảo luận về cuốn sách của mình và trả lời thắc mắc của độc giả. Tôi mau chóng thấy mình phải đối mặt với những câu hỏi đại loại như “Động cơ viết cuốn sách này của anh là gì?”, “Tại sao anh lại đi chào hàng loại thuốc theo toa thế?”, “Một bác sĩ chữa bệnh cho người giàu thì có gì giúp ích cho người xài bảo hiểm y tế như tôi đâu?”. Cho phép tôi dừng lại ngay tại câu hỏi cuối cùng để nói rằng đa số các bài thuốc chữa bệnh” của tôi trong cuốn sách này rất đơn giản, chẳng hạn như mang giày đúng cỡ (Quy tắc thứ 59) và ăn trưa mối ngày vào cùng một giờ (Quy tắc thứ 3). Duy trì lịch làm việc tương đối đều đặn mỗi ngày và đi bộ nhiều hơn có giá là bao nhiêu? (Quy tắc thứ 16). Bạn sẽ tiết kiệm được bao nhiêu nếu n 1g vitamin và các loại thực phẩm bổ sung:(Quy tắc thứ 62). Cuộc sống của bạn sẽ dễ dàng hơn bao nhiêu khi bạn hiểu rằng mua rau củ đông lạnh sẽ tốt hơn là tươi mới? (mà có lẽ không tươi mới như bạn nghĩ; xem Quy tắc thứ 5). Và thậm chí khi tôi khuyến một điều gì tốn phí, chẳng hạn như chi phí cho xét nghiệm DNA, thì đó thường là một chọn lựa không mấy tốn kém, nếu không nói là hoàn toàn miễn phí (xem Quy tắc thứ 20). Nếu tôi chia sẻ những điều như vậy thì liệu sẽ cung cấp thêm thông tin và giúp ích cho bạn chứ?